We do not lecture people. On nutrition, we hand them a real package from a real shop and guide them to the answer on the back of the label. On mobility, we sit with amputees and listen to what actually makes an ordinary day hard.
Chúng tôi không giảng lý thuyết. Về dinh dưỡng, chúng tôi đưa cho mọi người một bao bì thật từ một cửa hàng thật và đồng hành để họ tìm ra câu trả lời ở mặt sau nhãn. Về khả năng vận động, chúng tôi ngồi lại cùng người khuyết chi và lắng nghe điều gì thực sự khiến một ngày bình thường trở nên khó khăn.
Primary students at BVIS Hanoi, working through real products from Vietnamese shops — sorting them, arguing about them, and presenting what they found back to the room.
Học sinh tiểu học tại BVIS Hà Nội làm việc với các sản phẩm thật từ cửa hàng Việt Nam — phân loại, tranh luận và trình bày lại những gì các em tìm được trước cả lớp.













Over 7% of Vietnam's population lives with a disability, and around 12 million people live in a household with a family member who does. Decades of unexploded ordnance are still part of the reason. Awareness is where this starts — but awareness that stops at sympathy changes nothing.
Hơn 7% dân số Việt Nam sống chung với khuyết tật, và khoảng 12 triệu người sống trong hộ gia đình có thành viên khuyết tật. Bom mìn chưa nổ suốt nhiều thập kỷ vẫn là một phần lý do. Nhận thức là nơi bắt đầu — nhưng nhận thức dừng lại ở sự thương cảm thì không thay đổi được điều gì.
We went to Làng May Mắn to run a session on online fraud and everyday AI tools, and handed over 75 Tết gifts. What we took away was something else. Sitting and talking with amputees, we heard how much of a day is shaped by things a prosthetic either makes possible or does not: standing long enough to cook, managing uneven pavements and stairs, getting through a working shift without pain, the heat and the sweat of a socket in a Vietnamese summer, and the cost of a replacement when one wears out.
Chúng tôi đến Làng May Mắn để tổ chức buổi học về lừa đảo trực tuyến và các công cụ AI hằng ngày, và trao 75 phần quà Tết. Nhưng điều chúng tôi mang về lại là chuyện khác. Ngồi trò chuyện cùng những người khuyết chi, chúng tôi nghe được rằng phần lớn một ngày được định hình bởi những điều mà một chiếc chân giả có thể làm được hoặc không: đứng đủ lâu để nấu ăn, đi qua vỉa hè gồ ghề và cầu thang, làm hết một ca mà không đau, cái nóng và mồ hôi trong ổ mỏm cụt giữa mùa hè Việt Nam, và chi phí thay thế khi nó mòn đi.
Those conversations pointed us at one place to be useful rather than broadly sympathetic: below-knee prosthetics. They are the most common fitting, the most often replaced, and the one where an affordable, durable design would reach the most people.
Những cuộc trò chuyện đó chỉ cho chúng tôi một điểm để thực sự hữu ích thay vì chỉ cảm thông chung chung: chân giả dưới gối. Đây là loại được lắp phổ biến nhất, phải thay thường xuyên nhất, và là nơi một thiết kế bền, giá phải chăng sẽ đến được với nhiều người nhất.
We are now exploring a collaboration with Maison Chance to test prototypes with the people who would actually wear them — designing with them rather than for them.
Chúng tôi đang tìm hiểu khả năng hợp tác với Maison Chance để thử nghiệm các mẫu cùng chính những người sẽ sử dụng chúng — thiết kế cùng họ, thay vì thiết kế thay họ.





